SỰ TRUNG THỰC CỦA XÁC CHẾT - WALLOC
Bài nói chuyện của tiến sĩ Y học
Walloc - Người Mỹ,
Được nhận giải thưởng Nobel vào năm
1991.
Các tử thi không lừa dối được các bác sỹ.
Kính chào quý
bạn, hôm nay tôi rất hân hạnh được gặp gỡ cùng quý bạn! Tôi lớn lên trong một
trang trại thuộc miền Tây Công quốc Saint
Louis . Vào thập niên 50 gia đình chúng tôi bắt đầu sự
nghiệp từ nghề nuôi bò thịt. Nếu các bạn đã từng quen biết với nghề chăn nuôi
gia súc, chắc chắn các bạn đều biết rằng, con đường duy nhất để tìm ra được
tiền trong ngành nông nghiệp là tự mình trồng trọt lấy thức ăn để nuôi chúng.
Chúng tôi nghiền thức ăn bằng cối xay, rồi cho vào đó nhiều vitamin và khoáng
chất. Cách thức chuẩn bị thức ăn của chúng tôi cho bò như vậy đấy. Sáu tháng
sau có thể mang chúng ra chợ bán. Trước đó chúng tôi tiến hành chọn lọc, dành
cho những con bò tốt nhất để lại cho mình.
Nhờ vậy các bạn hãy hình dung điều gì sẽ xảy ra? Bữa ăn
của chúng tôi không hề bổ sung hay khoáng chất nào vào khẩu phần ăn nào cả, mà
gia đình tôi vẫn sống mạnh khoẻ, tất cả đều trẻ trung, ai cũng cảm thấy mình có
thể sống được đến trăm tuổi, bản thân tôi lúc đó rất ngạc nhiên khi so sánh với
khẩu phần ăn có vitamin và khoáng chất của bò. Một hôm tôi hỏi cha tôi: “Cha à!
Vì sao cha không cho thêm vitamin và khoáng chất vào khẩu phần ăn của chúng ta
như đối với những con bò vậy”. “ Hãy im lặng, con nghe đây, có gì đâu, nếu hàng
ngày con ăn đều những thức ăn tươi và uống sữa trong trang trại của chúng ta
thì việc bổ sung chúng là không cần thiết. Cha tin con hiểu được điều đó!”
Đương nhiên tôi
không muốn quấy rầy ông thêm, và từ đó về sau, tôi cũng không bỏ bữa ăn trưa,
ăn tối nào nữa.
Sau đó tôi vào học ở trường đại học Nông nghiệp. Tốt
nghiệp tôi trở thành chuyên gia chăn nuôi, trồng trọt và thổ nhưỡng. Thời gian
sau tôi đi Châu Phi trong 2 năm. Ở đây tôi có dịp thực hiện những ước mơ thời
trẻ của mình. Tôi được làm việc với Maur Parkinson. Có lẽ nhiều người trong các
bạn còn nhớ đến ông qua các sách viết của ông, đó là một nhà khoa học vĩ đại!
Qua hai năm làm việc ở đó, tôi nhận được điện mời về làm
việc ở sở thú Sain – Louis. Viện chăm sóc sức khoẻ quốc gia trích cho sở thú một số tiền vay 78 triệu đô
la và họ cần đến các bác sĩ thú y để chuyên giải phẫu những con vật bị chết tự
nhiên. Tôi đồng ý chuyển sang đó công tác. Tất nhiên nhiệm vụ của tôi không chỉ
là nhiệm vụ cho sở thú này, mà còn làm việc cho các sở thú khác nữa, như sở
thú: Brookword, Chicago, Newyork vv… Nhiệm vụ của tôi không chỉ giải phẫu những
con vật bị chết tự nhiên mà còn tìm hiểu, nghiên cứu các đặc điểm về sự ảnh
hưởng của môi trường ô nhiễm ảnh hưởng đến chúng, vì vào những năm đầu thập
niên 60, hầu như người ta không để ý gì về vấn đề sinh thái và những thảm hoạ
do chúng gây ra. Thế là tôi tuần tự tiến hành 17 ngàn ca phẫu thuật trên con người và động vật chết tự
nhiên, nhằm nghiên cứu các nguyên nhân. Qua một thời gian làm việc đó, tôi đi
đến kết luận như sau: “ Cái chết của con
người và động vật nói trên là do nguyên nhân thiếu dinh dưỡng (
de’ficinutritif)!”
Các kết quả phân tích hoá, sinh học với những số liệu
chính xác đã chứng minh rằng cái chết tự nhiên xảy đến là do dinh dưỡng không
đúng cách. Do vậy không có gì là ngạc nhiên khi tôi đưa các bạn trở lại câu
chuyện những con bò.
Tôi đã viết 75 bài báo và các công trình khoa học, hợp
tác với một số tác giả để viết 8 quyển sách giáo khoa và một quyển do tôi tự
soạn lấy. Người ta bán quyển sách của tôi cho các sinh viên trường Y với giá
140 USD. Tôi đã viết 1700 tờ báo và tạp chí, đồng thời phát biểu cả trên vô
tuyến truyền hình.
Nhưng khổ nỗi vào
thập niên 60, các công trình khoa học về dinh dưỡng ít được công chúng lưu ý
tới. Không biết phải làm gì bây giờ, tôi đành phải đi học lại, và sau đó đã trở
thành bác sỹ y khoa. Nhờ vậy tôi có dịp vận dụng tất cả những điểu hiểu biết về
dinh dưỡng mà tôi có được từ hồi còn học ở trường thú y. Cho nên không có gì là
lạ vì sao tôi nghiên cứu thành công đề tài này.
Tôi sống 15 năm ở Tormoond, bang Arigon, làm công việc
bình thường của một thầy thuốc lâm sàng. Và hôm nay, tôi muốn chia sẻ cùng các
bạn những điều hiểu biết, những kết luận thu được trong vòng 10 –12 năm đó. Nếu
từ đây các bạn chỉ rút ra 10% những điều tôi nói, các bạn sẽ tránh được cho
mình rất nhiều bất hạnh, khổ đau, tốn kém tiền bạc và có thể kéo dài cuộc sống
của mình trong nhiều năm.
Sở dĩ người ta không sống được lâu theo tiềm năng sẵn có
của họ là vì bản thân họ thiếu những cố gắng cần thiết đấy thôi!
Bây giờ tôi xin phép nói với các bạn vấn đề chính:
“ Tiềm năng di
truyền của đời sống con người từ 120 – 140 tuổi ”!
Hiện nay, người ta mới chỉ tính được 5 dân tộc, mà các
người tiêu biểu của họ sống được đến 120 – 140 tuổi tại Phương Đông, Tây Tạng
và miền Tây Trung Hoa. Những người này do Jeams Hilton ghi nhận vào năm 1964,
khi ông viết quyển “Viễn cảnh bị che khuất”. Theo quyển sách này, người sống
lâu nhất là lương y Lý, người Trung Hoa sinh ra ở Tây Tạng. Khi được tròn 150
tuổi, ông nhận được bằng danh dự ở triều đình Trung Quốc, người ta đã xác nhận
ông sống được 150 tuổi và sinh vào năm 1667. Lúc ông tròn 200 tuổi lại nhận
được bằng thứ hai. Theo các tư liệu xác minh ông đã sống 256 tuổi. Vào năm 1993
người ta đã đăng tải tin ông mất trên tờ Yortime, Londontime. Trong số báo này
người ta cũng xác nhận các số liệu nói trên. Có thể, ông chỉ sống đến 200 tuổi
chứ không phải 256 tuổi như các báo đưa tin.
Tại Armenia ,
Apkhadia, Adecbaidan có những người sống đến 120 – 140 tuổi.
Năm 1973, tạp chí National Geographia số ra tháng giêng,
đã đăng bài đặc biệt nói về những người sống trên 100 tuổi và cao hơn nữa. Tờ
tạp chí này đã cung cấp những tư liệu minh hoạ một cách rõ ràng. Tôi còn nhớ
được 3 trong rất nhiều tấm ảnh lúc đó. Tấm thứ nhất chụp một bà cụ sống đến 136
tuổi đang ngồi trên một ghế bành, hút xì gà Cuba, uống rượu Vodka và tham gia
vào buổi liên hoan tối của gia đình. Bà rất vui vẻ, không phải nằm trong nhà
dưỡng lão, ở đấy phải trả đến 2000 USD cho mỗi người già. Cụ đã sống cho đến
136 tuổi mới qua đời.
Trong ảnh thứ hai có một cặp vợ chồng làm lễ kỷ niệm lần
thứ 100 và 115 ngày kết hôn của họ.
Ảnh thứ ba, một người đàn ông đang hái chè trên dãy núi Armenia đang
nghe một chiếc máy thu thanh nhỏ. Theo ông nói lại thì, tính theo ngày sinh ông
đã được 167 tuổi, đó là người lớn tuổi nhất thế giới lúc bấy giờ.
Tại Tây bán cầu, cũng có người Indian Volcoband, những
người Equador sống trên dãy núi Andes thuộc Tây Nam Peru, cũng như bộ lạc của
người Titi – Caca và Machu – Picchu nổi tiếng sống lâu. Những người tiêu biểu
của họ sống trên 120 tuổi.
Bà Margaret Pich, người Mỹ thuộc bang Virginia, là người
đàn bà Mỹ già nhất được ghi vào sách kỉ lục Guiness, bà mất lúc 115 tuổi do
bệnh suy dinh dưỡng. Chính xác hơn bà chết sau những diễn biến phức tạp của lần
bị ngã gục. Thật ra, vì chứng loãng xương do thiếu calci trong cơ thể, chứ hoàn
toàn không mắc phải các chứng tim mạch hay đái đường gì cả. Bà chết sau khi bị
ngã 3 tuần lễ. Điều đáng nói là chính con gái bà nói rằng bà thiếu calci. Trước
khi chết, bà Margaret rất thèm ăn đường. Rõ ràng đó là hiện tượng đau Khớp nối
(Tiếng Nga la Paika; Tiếng Pháp:Soudure). Chúng ta sẽ trở lại vấn đề này sau.
Thông thường, khi chúng ta rất thèm chocola hoặc thèm
ngọt thì đó chính là ta đã thiếu cr và vanadium ( V) trong cơ thể. Ở Nigiêria
tù trưởng bộ lạc Baue chết vào tuổi 126. Tại tang lễ, một trong các bà vợ của
ông cho biết rằng, lúc ông chết răng ông vẵn còn đủ cả. Điều đó chứng tỏ các cơ
quan khác của ông hoạt động rất tốt.
Một người đàn ông tại Syrie chết vào tháng 7/1993 thọ 133
tuổi, ông ta đã được đưa vào sách kỷ lục, không phải vì ông sống đến 133 tuổi,
nhiều người cũng sống được đến tuổi đó, và cũng không phải vì ông lấy vợ lần
thứ 4 vào lúc ông 80 tuổi, mà vì từ lúc cưới vợ lần này, ông đã có được 9 người
con. Nếu ta nhẫm tính, cứ 1 năm 9 tháng có một đứa con ra đời, muốn có 9 đứa
con phải cần 20 năm sau đứa út mới ra đời, tức là lúc đó ông đang ở độ tuổi
100, nhờ vậy mà ông mới được đưa vào sách Guiness.
Vậy là chúng ta có quyền lạc quan lắm chứ các bạn?
Còn bây giờ tôi xin nói về mặt khoa học.
Tháng 1/1993 tại Arizon có tiến hành một thí nghiệm rất
thú vị. Người ta cho ba cặp thanh niên nam nữ cách ly hoàn toàn với xã hội
trong vòng 3 năm. Ở đây họ tự trồng trọt, chăn nuôi và ăn những thức ăn sạch,
có lợi cho sức khoẻ, thở không khí trong lành và uống nước không bị ô nhiễm.
Sau khi rời khỏi đây, họ được các thầy thuốc khoa lão hoá của Viện khoa học
Califonia thuộc bang Los-Angeles khám nghiệm và nghiên cứu. Tất cả các số liệu
phân tích về máu, các thông số quan trọng về hoạt động của cơ thể đều được máy
vi tính để phân tích. Dự báo của máy vi tính như sau: Nếu họ tiếp tục sinh hoạt
trong điều kiện như vậy họ sẽ sống được 120 đến 140 tuổi là hoàn toàn có khả
năng.
Tuổi thọ trung
bình của nhân dân Mỹ theo thống kê là 75,5 nhưng trớ trêu thay tuổi thọ trung
bình của các vị y sư, bác sỹ chỉ có 58!
Vậy, nếu bạn muốn tham gia vào cuộc sống thêm 20 năm nữa,
thì tôi khuyên các bạn chớ nên thi vào ngành y (tiếng cười)
Có 2 vấn đề cơ bản mà chúng ta cần làm để được xếp vào
hàng ngũ những người có tuổi thọ cao. Nếu các bạn muốn sống từ 100 – 140 tuổi,
thì chớ quên những điều quan trọng nhất là:
Trước hết, cần phải tránh xa những nơi nguy hiểm, chớ
phiêu lưu lên các bãi mìn, hãy tránh xa các nơi vớ vẩn và vô nguyên tắc đối với
những hiểm nguy. Đương nhiên nếu các ban chơi trò roulette của Nga, hút thuốc,
uống rượu, chạy bộ long nhong giữa xa lộ, đường cao tốc vào giờ cao điểm thì
cách gì bạn sống đến 120 tuổi được. Điều đó nói ra có vẻ kỳ cục thật, nhưng
thực tế vẫn xảy ra, hàng ngàn người vẫn chết vì những chuyện ngu ngốc như vậy
đấy! Và tôi mong rằng các bạn nghiên cứu kỹ về điều này. Nói cách khác, nếu các
bạn có thể phòng ngừa đặc biệt không cần phải trị bệnh, các bạn nên tận dung
khả năng sau đây:
Bổ
sung vào thức ăn 90 chất, trong đó 60 chất khoáng,16 vitamin, acid amine đạm và
3 acid amine béo. Nếu không làm như vậy, bạn sẽ bị các
chứng bệnh liên quan đến thiếu dinh dưỡng tấn công ngay! Hiện nay người ta
thường viết về các vấn đề này trên báo chí, phát biểu trên vô tuyến truyền hình và đài phát thanh. Công chúng
hiểu được nó, vì nói chung người ta đang lo lắng cho sức khoẻ, cho tuổi thọ và
quan tâm đến chất bổ sung vào thức ăn hàng ngày. Các thầy thuốc cũng đã từng đề
cập với các bạn về đề tài đó, nhưng không phải nghề nghiệp bắt buộc họ phải làm
như vậy và họ cũng không năn nỉ báo chí đài truyền hình làm điều đó mà vì loại
thông tin này rất đang ăn khách, làm cho các báo bán chạy hơn nên họ đua nhau
đăng.
Bài báo tâm đắc nhất của tôi đăng trong tạp chí Times
ngày 6/4/1992. Nếu các bạn chưa đọc, tôi thành thật khuyên các bạn tìm nó ở bất
kỳ trường học nào, hoặc các thư viện cũng được. Hãy làm sao dán nó ở cửa cái,
nhà tắm và trên máy lạnh gì đó…
Đó là bài báo bao gồm nhiều vấn đề nhất, trong đó nói tới
các vitamin chiến thắng
được bệnh ung thư, tim mạch và tác dụng chống lão hoá. Trong trang 6 đề
cập đến những lời khuyên của bài báo này, chỉ có một ý kiến ngược lại, khi tôi
hỏi một vị bác sĩ: “ Ông nghĩ gì về các vitamin và khoáng chất với tư cách là
những chất bổ sung vào thức ăn của chúng ta? ” Vị bác sĩ được chất vấn đã trả
lời như thế này: “ Sự hấp thu các vitamin không mang lại lợi ích gì cả!”. Đó là
câu trả lời của bác sĩ Victor Hubin, giáo sư y học của trường y New York Mausinai….
“Tất cả các vitamin với tư cách là các chất bổ sung vào
thức ăn chỉ làm có mỗi một việc: Biến nước giải của chúng ta thành cái thứ đắt
giá hơn mà thôi!” . Nếu dịch ra lời lẽ ấy ra cho dễ hiểu thì có nghĩa là thế
này, rằng chúng ta sẽ “ đái ra đô la”, chúng ta làm cái việc vô bổ! Nhưng chính
vì ông không chịu nói toẹt ra như vậy đấy thôi! Và nếu điều đó được tăng lên,
có nghĩa là trong đó có vấn đề.
Về việc này, tôi xin phép thưa với các bạn như sau: Qua
17.500 ca phẫu thuật, trong đó có 14.501 ca đặc biệt cho động vật đủ loại trên
thế giới và 3000 ca cho con người, tôi có kinh nghiệm, từ đó rút ra được kết
luận rằng, nếu nói theo kiểu của các vị bác sĩ kia, có nghĩa là:
Chớ nên đầu tư vào những vitamine và khoáng chất cho mình
nữa mà hãy đầu tư để làm giàu cho các vị thầy thuốc.
Tôi khẳng định một cách chắc chắn rằng, chính chúng ta đang tạo điều
kiện để làm giàu cho các thầy thuốc!
Từ năm 1776 cho đến cuối đệ nhị thế chiến, Hoa Kỳ đã chi
ra khoảng 8 triệu USD cho nghiên cứu khoa học y học và cho y tế. Nhưng giờ đây,
riêng về y tế, Mỹ phải chi 1,2 tỷ đô la trong một năm, nhưng vẫn còn thiếu. Có
phải chăng mọi người chúng ta đều muốn y tế được miễn phí?
Tôi có thể nói với các bạn rằng, nếu
chúng ta áp dụng hệ thống y tế cho con người vào ngành nông nghiệp với số phí
tổn như thế, thì món thịt băm mà các bạn dùng hàng ngày sẽ có giá 550 USD/kg.
Còn ngược lại, nếu ta áp dụng hệ thống chi phí y tế nông nghiệp mà ta vận dụng
trong chăn nuôi vào con người, thì phí tổn cho một gia đình 5 nhân khẩu, sẽ chỉ
phải tốn có 10 USD/ tháng. Vậy ta chọn cho mình phương án nào?
Tôi nghĩ rằng do chúng ta tạo điều
kiện cho các thầy thuốc làm giàu nhờ những phí tổn ta phải gánh chịu, cộng với số
tiền trợ cấp của nhà nước thì về phía họ, họ cũng phải có trách nhiệm với chúng
ta một phần mới phải, tức họ phải có trách nhiệm cung cấp cho chúng ta những
thông tin mới nhất về những thành tựu y học. Nhưng có mấy ai ngồi trong hội
trường này đã nhận được những thông tin như vậy từ các bác sĩ tư của mình chưa?
Điều đó có phải là cái gì đó rất kỳ cục không?
Nhưng ở tôi, tôi có một lượng thông
tin lớn mà các bạn có thể nhận được và tôi muốn được chia sẻ cùng các bạn:
1.Bệnh loét dạ dày (lở bao tử)
Trong số các bạn có người đã từng nghe
trước đây người ta cho nguyên nhân của bệnh loét dạ dày là do stress mà ra.
Nhưng 50 năm trước, ngành thú y chúng tôi đã hiểu được rằng bệnh loét dạ dày ở
heo là do vi khuẩn. Đương nhiên không phải vì thế mà chúng tôi áp dụng phẫu
thuật dạ dày heo để điều trị cho chúng. Vì như vậy sẽ rất tốn kém và sau đó nếu
bán được con heo đó giá bán sẽ tăng lên đến 550 USD/kg thịt heo băm.
Chúng tôi biết một thứ khoáng chất được gọi là Bizmar, dùng
nó vẫn trị được cho heo chứng bệnh này, không cần đến một can thiệp phẫu thuật
nào cả. Chúng tôi đã làm như vậy và chỉ tốn phí tổn khoảng 5 USD trong một đầu
heo.
Cách điều trị đơn
giản chỉ bằng khoáng chất Bizmar và các khoáng chất khác cộng với Tetracyline.
Thế mà mãi đến năm 1994, vào khoảng tháng 2 có trường đại học Quốc gia mới công
bố rằng bệnh loét dạ dày có thể trị khỏi bằng phương pháp kết hợp các chất
khoáng, Bizmar và Tetracylin! Nếu ai chưa biết Bizmar là gì, xin cứ ghé vào cửa
hàng thực phẩm hoặc bất cứ hiệu thuốc
nào hỏi có thể mua nó với giá 2 USD một lọ thuốc màu hồng có tên là
PEPTOBIZMAR. Cứ vậy đem về dùng, có thể trị được bệnh loét dạ dày. Và một lần
nữa các bạn lại phải chọn: Trị khỏi bệnh với giá 5 USD hay đưa cổ cho người ta
“ chém”!
2. Bệnh ung thư
Một căn bệnh rất đáng sợ, là nguyên
nhân chết được xếp vào hàng thứ hai của người Mỹ. Tháng giêng năm 1993 tại Viện
ung thư học Boston, thuộc trường y, sau khi theo dõi những người mắc ung thư,
đã công nhận về việc cung cấp chế độ ăn để phòng bệnh này. Các kết luận dựa
trên công trình nghiên cứu được tiến hành ở Trung Quốc tại tỉnh Hà Nam . Tỉnh này
được chọn để tiến hành các cuộc nghiên cứu, vì người ta ghi nhận ở đó số người
mắc bệnh ung thư có tỉ lệ cao nhất.
Người ta nghiên cứu 29.000 người trong
vòng 5 năm. Những bệnh nhân được cấp lượng vitamine và khoáng chất vượt gấp 2
lần liều lượng so với người Mỹ thường dùng. Chẳng hạn, liều dùng vitamine đối
với người Mỹ là 60mg/ngày, thì người bị ung thư ở đấy được dùng đến 120mg. Ông
Alain Paul người nhận 2 giải Nobel nói rằng: Nếu bạn bị ung thư, bạn phải dùng
đến 10.000mg/ngày.
Thế là các vị thầy thuốc kiếm ăn bằng
nghề nghiệp của mình lại nổ ra một cuộc tranh luận với ông ấy. Nhưmg những
người đang cãi vã đó thì hiện nay đang vui vẻ, đang ngự trên “Thiên đàng” rồi,
còn Alian Paul vẫn sống trên mặt đất và vẫn còn khoẻ mạnh. Năm nay ông đã 94
tuổi, làm việc 14h trong ngày, 7 ngày trong tuần, đang sống trong một trang
trại chăn nuôi (raich), tại bang Califonia và giảng dạy cho trường Đại học
Califonia ở San – Francisco. Vậy, các bạn hãy chọn đi, hoặc phải nghe theo lời
giáo huấn của các bác sĩ đáng kính đang ngồi chễm chệ trên “Thiên đàng”, hoặc
nghe theo lời khuyên của tiến sĩ Paul?
Thế là, rất hoàn toàn tự nhiên và vô
hại khi ta sử dụng gấp đôi liều vitamine A và C so với tiêu chuẩn lâu nay quy
định. Không kém phần quan trọng khi dũng Kẽm ( Zn), Riboflavine (Vitamine B2),
Molipden vv… Nhưng có một nhóm đặc biệt có lợi đó là bộ ba: Vitamine E, Beta –
Carotene và Selenium (Se). Ba hợp chất này cần dùng với liều gấp đôi hàng ngày.
Nếu làm được như vậy mà đạt được 50% lợi ích, cũng đã tốt lắm rồi.
Trong số những người bệnh được sử dụng
vitamine, Beta – carotene, Selenium trong vòng 5 năm thì trường hợp tử vong của
những người mắc chứng nan y đã giảm 10%. Còn đối với ung thư hết thuốc chữa thì
bộ 3 này đã cứu thoát được 13%.
Tại Hà Nam , cứ 100 người tình nguyện được
chữa bằng phương pháp này đã thoát chết được 21 người.
Những thông tin như vậy, lẽ ra các
thầy thuốc phải thông báo lại cho các bạn, đằng này họ lại cứ điềm nhiên toạ
thị, tôi cảm thấy nực cười!
3. Bệnh viêm khớp ( arthrite)
Từ tháng 09/1993, trường đại học Harward và bệnh viện Boston đã bắt đầu dùng
chất Protein của gà để trị bệnh viêm khớp cho người.
Những bệnh nhân này được chọn khi chữa bằng các loại
thuốc khác không mang lại kết quả. Họ đã từng được trị bằng phương pháp tiêm
Aspirine, Mesotricide, Predniselon, Cortizon và các lý liệu pháp khác. Duy còn
một điều là họ chưa dùng đến sự can thiệp phẫu thuật nữa thôi, để thay thế các
khớp xương. Lúc đó tôi nói với các thầy rằng: “ Các thầy nghe đây ! Những bệnh
nhân này đã từng khổ sở vì chứng bệnh ấy lâu rồi, nếu họ tình nguyện ráng chịu
khổ thêm 90 ngày nữa, tức 3 tháng, tôi sẽ tiến hành một thí nghiệm nhỏ”.
Lúc đó có 29 người tình nguyện. 29 người này y học không
còn khả năng chữa trị được và tiến triển của bệnh không còn khả quan hơn.
Tôi trị cho họ như sau: Mỗi sáng cho
họ dùng một muỗng cafe bột sụn gà được nghiền nát, mịn hoà với nước cam. Tất cả
các bệnh nhân này được trường y ở Harward theo dõi. Và sau 10 ngày triệu chứng
viêm và cảm giác đau biến mất. Sau 30 ngày họ đã tự cho phép mình đi lại, làm
được một cái gì đó rồi. Sau 3 tháng các chức năng của khớp xương đã hoàn toàn
bình phục.
Bây giờ tôi xin kể thêm cho các bạn một chuyện có vẻ khôi
hài đấy ! Chuyện nực cười này dính đến một vị bác sỹ mà tôi đã có dịp nói ở
trên. Ông làm tại trường đại học y Harward. Ông ta tuyên bố rằng sụn gà chính
là một vị thuốc ! Vì lẽ nếu một cái gì đó giúp ta trị được bệnh thì đích thị
cái đó có thể gọi là thuốc và có thể đem kê đơn bán được. Thế là cái đầu tính
toán của ông ta bắt đầu cuống cả kê lên, bấm tay vào máy tính …300 USD một viên
con nhộng, tất cả 25 bệnh nhân sẽ là ..vv…thực ra, ta có thể đi ra hiệu thuốc
nào đó để mua NOXYJELON là đủ, với giá rẻ ! Các bạn đều biết rõ loại thuốc này.
Nó được dùng để cho móng chân, móng tay và tóc không bị gãy. Hợp phần cơ bản
của nó là trộn vào các dây gân của bò. Đó là chất củng cố xương và sụn của các
bạn. Nếu ta dùng nó với liều lượng 0,5 muỗng cafe/ ngày, hoà cùng với nước cam
theo tỷ lệ cứ một aoxơ (ounce) 100 pound trọng lượng cơ thể, kết hợp với các
chất khoáng dạng keo. Lần sau khi tôi đến hội trường đây, các bạn sẽ nhất định
nhảy lên và hôn tôi tới tấp cho mà xem, nếu các bạn còn nhớ đến các vụ chữa
viêm khớp này.
4. Bệnh Alzheimer.
Hồi trước có ai trong số các bạn có nghe thấy người ta
nói tới chứng bệnh Alzheimer chưa (còn gọi là bệnh D)?
Nay chắc mọi người đều đã biết rồi. Khi tôi còn trẻ, lúc
đó chứng bệnh Alzheimer chưa xuất hiện. Ngày nay nó đã trở thành một chứng bệnh
trong các bệnh phổ biến. Cứ hai người đến tuổi 70 thì một bị chứng bệnh này.
Con số như vậy kể cũng đáng sợ thật! Còn trước đây, chứng bệnh ấy đã có trong
gia súc rồi. Các bạn thử hình dung xem các trại chủ sẽ tổn thất như thế nào,
nếu con heo nái đang nuôi mà không nhớ được vì sao nó đi đến máng ăn và đến đó
để làm gì? Do đó 50 năm về trước ở nơi này đã được các trại chăn nuôi giải
quyết. Từ lúc đó chúng tôi đã biết dùng đến vitaminE liều cao để khắc phục nó.
Lẽ ra các bạn phải nhận ra thông báo của các bác sĩ tư
của mình từ tháng 7/1992 rồi mới đúng, vì Viện nghiên cứu khoa học Califonia,
San-Diago năm 1992 đã công bố rằng vitaminE làm chậm quá trình mất trí nhớ do
bệnh Alzheimer gây ra. Cả vấn đề này nữa, họ cũng đã lạc hậu so với ngành thú y
gần 50 năm!
Nghe như vậy, có thể có bạn nào đó khi bị bệnh sẽ muốn đi
bác sĩ thú y để chữa cho ăn chắc chăng? (cười)
5. Bệnh sỏi thận
Trong số các bạn ngồi đây đã có bạn nào khổ sở vì bệnh
sỏi thận chưa? Vâng tôi đã thấy một số cánh tay giơ lên rồi đấy! OK
Khi các bạn mắc phải chứng bệnh này bác sĩ thường xuyên
bạn hãy đề phòng, đừng bao giờ dùng những chất dinh dưỡng có thành phần Calci,
đừng dùng những chế phẩm bất kỳ nào từ sữa có Calci, cũng như bất cứ thực phẩm
nào có nó trong đó. Các ông ấy nói rằng Calci nếu đưa vào sẽ xuất hiện trong
thận và tạo ra sỏi thận. Thật ra thì Calci trong thận xuất hiện là xuất phát từ
bản thân xương chúng ta. Khi cơ thể bạn thiếu Calci xương không đặc dễ tạo ra
sỏi trong thận. Hàng ngàn năm trước, con người biết cách ngừa bệnh sỏi thận,
mật cho gia súc rồi. Người ta cho nhiều Calci hơn vào khẩu phần ăn của chúng,
người ta cộng thêm Mg và Bo.
Những con bò đực, cừu và các loại gia súc cho sữa, khi
chúng bị chứng bệnh này, lúc giải phẫu ra mới biết là thiếu Calci. Chúng
ta mà mắc phải bệnh này đôi lúc cũng
muốn chết quách đi cho rảnh nợ!
Chúng tôi biết cách phòng ngừa chúng. Lẽ ra các bạn cũng
phải được các bác sĩ của mình cho biết từ
năm 1993 mới đúng, họ phải nói để các bạn biết rằng, Calci có tác dụng làm giảm
nguy cơ bị sỏi thận. Người ta đã nghiên cứu gần 40.000 bệnh nhân, được chia
thành 5 loại nhóm. Nhóm nhận được số lượng Calci nhiều hơn thì không có người
nào mắc bệnh sỏi thận cả. Các bạn nên nhớ, như tôi đã nói với các bạn rằng,
tuổi thọ trung bình của các bác sĩ theo thống kê chỉ 58 tuổi, còn chúng ta thì
đến những 75,5 tuổi. Hoá ra các nhà chuyên môn, những người đang dạy cho chúng
ta phải sống như thế nào cho khoa học và cam đoan chắc với chúng ta rằng, chúng
ta không được dùng nhiều muối, cafein, không nên ăn kem sữa với dầu ô liu thì
mất sớm hơn độ tuổi trung bình của chúng ta. Trong khi đó những người có độ
tuổi thọ từ 120 đến 140 lại cứ thản nhiên cho muối vào tách trà, uống nó đến 40
tách trong ngày, chế biến kem sữa với dầu ô liu mà vẫn sống đến 120 tuổi. Vậy
các bạn tin vào ai? Tin vào những người sống trên 120 tuổi hay tin vào những
người chết trong độ tuổi 58, các bạn hãy chọn lấy!
Chí ít, tôi cũng kính trọng một số người trong họ. Trong
số đó, có bác sĩ Storward Cardred, 38 tuổi và là một bác sĩ gia đình, ông
nghiên cứu về những vấn đề của bệnh Phình động mạch (Aneuvrisme), đó là chứng
làm phình động mạch do cơ kém đàn hồi.
Nhưng từ năm 1957, chúng tôi được biết đến nguyên nhân
của chứng Anewvrisme là do thiếu đồng (Desieit Cuivrique) trong cơ thể. Lúc bấy
giờ, chúng tôi đang nghiên cứu đồ án về vấn đề này. Chúng tôi theo dõi 200.000
con gà Lôi Tây (gà Tây). Chúng tôi cho chúng khẩu phần gồm 90 chất dinh dưỡng.
13 tuần lễ đầu tiên tròn một số nửa gà đã chết vì chứng phình mạch. Chúng tôi
bổ sung vào khẩu phần ăn của chúng gấp đôi số lượng đồng hữu cơ, các trại chủ
phát huy số gà lên đến 500.000 con, nhưng lúc đó không còn con gà lôi nào mắc
bệnh này nữa. Chúng tôi tiếp tục nghiên cứu trên chuột, mèo, chó, heo… Cuối
cùng đi đến kết luận : Nguyên nhân của bệnh phình động mạch là do thiếu đồng.
6. Bệnh sớm bạc tóc (già trước tuổi)
Đây là dấu hiệu cho biết bạn đang thiếu đồng trong cơ
thể. Ngoài ra, da còn nhăn nheo do cơ kém đàn hồi; xuất hiện các quầng dưới
mắt, các đường nhăn trên mặt, làm bạn giống như trái táo khô, da bắt đầu võng
xuống: Trên hai chi trên, ngực, bụng, cổ…Và lúc ấy bạn đi mỹ viện để mổ lấy ra
các lớp lòng thòng này.
Gặp trường hợp đó, thực tế và an toàn hơn, bạn nên dùng
khoáng chất dạng keo (mineraux colloidaux).
Tôi xin giới thiệu với các bạn một nhân vật nữa – Bác sĩ
Marin Carter. Ông ấy chết vào lúc 57 tuổi, có bằng bác sĩ tại trường Y Harward,
học vị tiến sĩ y học ở Yelye. Khi mổ tử thi, người ta xác định ông ta chết do
chứng bệnh phình động mạch chủ theo kết luận của bệnh viện thuốc đại học Rockefeller. Tại sao ông ta chết? Do
thiếu đồng! Ông ta cũng thuộc loại có nước giải rẻ tiền đấy!
Lại một ví dụ khác nữa. Đó là một luật sư nổi tiếng ở
Detroit Elen Josys, bà ta chết lúc 44 tuổi. Bà có chân trong một câu lạc bộ thể
thao nổi tiếng nhất. Các bạn biết đấy, ngày này hầu như mọi phụ nữ đều muốn có
một bộ xương rắn như thép với chi phí rẻ nhất bà ta cũng bị chết vì chứng phình
động mạch. Theo kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy những triệu chứng của bà
giống như bại liệt hoặc xuất huyết não. Đó cũng là chứng thiếu Đồng đặc trưng.
Và bà cũng thuộc loại người có nước giải rẻ tiền.
Có ai trong các bạn đã từng nghe về một nhân vật có tên
là Stuward không nhỉ? Ông đã viết 5 quyển sách gây dư luận xôn xao về sức khoẻ,
một trong những tác giả Y học giỏi nhất ở Boston .
Sách của ông viết về chế độ ăn kiêng để giảm trọng lượng cơ thể, được viết vào
lúc ông chưa tròn 20 tuổi. Tôi muốn được các bạn theo dõi về một tấm gương về
ăn kiêng của vị này. Ông ta chết do chứng bệnh Nhồi máu cơ tim (Cardiomuopathie).
Nguyên nhân của chứng này là thiếu Selen.
Một số trại chủ chỉ đơn giản đi đến các cửa hàng thức ăn
gia súc và mua Selen dưới dạng tiêm hoặc đóng viên cho gia súc của mình, nhằm
ngăn ngừa chứng bệnh ấy. Bác sĩ Stuward Burkeer, tác giả của 5 quyển sách về
dinh dưỡng lại chết vì bệnh thiếu Selen trong thành phần dinh dưỡng của mình
lúc mới có 44 tuổi, ông ấy cũng thuộc loại người có nước giải rẻ tiền đấy thôi!
Các bạn hãy tin tưởng rằng, chúng ta có thể phòng ngừa
được chứng nhồi máu cơ tim với giá phí tổn 10 cent trên ngày nếu bạn không hiểu
được điều đó thì quả là lạ đấy! Tại sao chúng ta không dùng Selen với giá 10
cent trên ngày để tự cứu lấy mình?
Nhiều người trong số các bạn có lẽ biết đến bà này. Bà
tên là Hel Clard, chết vào tuổi 47 do chứng nhồi máu cơ tim trong lúc bà là
chuyên viên khoa viện tâm đồ ở Sait-Louis.
Chắc các bạn từng thấy thế nào về những con bò cái cho
rất ít thành phần Calci trong sữa. Chúng thường lân la tới những nơi có đá,
sương, kiên trì nhai những vật lạ, nhai cả những hòn cuội, những mẫu tấm lợp
ximăng đó là bệnh Panka. Người trại chủ có kinh nghiệm biết mình phải làm gì
ông ta bổ sung vào khầu phần ăn của bồ sữa những khoáng chất, nếu không chúng
sẽ lần lượt xơi tái tất cả vật liệu đang có trong chuồng bò của ông ta.
Ở con người hiện tượng này cũng thường xảy ra. Các chị
phụ nữ có mang thường hay thèm thứ này thứ nọ. Có khi họ thèm cả những thứ Trời
mới hình dung nổi, chẳng hạn như dưa chuột quết với kem sữa…Có gì đâu, cái thai
đang phát triển, lấy đi của cơ thể thai phụ những khoáng chất cần thiết cho nó.
Xin khuyên các bạn một chút. Hãy theo dõi xem tay và mặt
mình, nếu phát hiện thấy những đốm đỏ, đó là dấu hiệu bạn đang thiếu Selen đấy.
Cần uống nó dưới dạng keo trong vòng 6 tháng, mọi vết đỏ sẽ biến mất hết. Sau nửa
năm lại phải trị một lần nữa. Vì có thể vết đỏ chỉ biến mất ngoài da, nhưng lại
tạo ra trong các cơ quan nội tạng như ở vỏ não, tim, gan, thận.
7. Một số khoáng chất ảnh hưởng đến cơ
thể:
Chrome và Vanadium: Trong các bạn ngồi đây bạn nào bị
lượng đường trong máu thấp? Vâng, khoảng 10% ! Chắc các bạn thường thấy ở trẻ
con rất háu ăn đường. Chúng đang thiếu Chrome và Vanadium đấy. Thiếu Cr và V,
lượng đường thiếu trong máu sẽ thấp, đó là hiện tượng của bệnh tiểu đường (Diabete)
thiếu thiếc (Sn) thì sao? Hiện tượng phổ biến là hói đầu. Tôi thấy nhiều người
trong hội trường này đang thiếu thiếc đấy! Nếu không kịp thời chữa các bạn sẽ
bị điếc cho mà xem.
Còn thiếu Bore (Bo) ? Các bà cần thiết và coi trọng Bo.
Nó giúp ta giữ được Calci trong xương để ngừa bệnh loãng xương. Bo còn giúp ta
sản xuất Oestrogene cho nữ, còn đối với đàn ông, Bo còn giúp sản sinh ra
Testogene. Phụ nữ thiếu Bo phải chịu nhiều điều phiền toái trong thời kỳ mãn
kinh (monopause), thanh niên thiếu nó sẽ bị điếc, có hiểm hoạ là bị liệt dương
sớm ( Impotension)
Thiếu kẽm (Zn) dấu
hiệu đầu tiên cho thấy thiếu kẽm là ăn không biết ngon. Điều đó sẽ đưa đến suy
dinh dưỡng.
Trong thí nghiệm đối với các con vật nghiệm cho thấy, có
khoảng 7 chất khoáng kéo dài tuổi thọ của chúng ta lên gấp đôi. Con người ta, tôi xin nhắc lại ở
đây: Cần 90 thành phần dinh dưỡng, trong đó: 60 khoáng chất, 16 vitamine, 12
acid amine đạm, acid amine béo. May cho chúng ta là các loại thảo mộc đã
có sẵn acid amine, vitamine và acid béo tối cần thiết cho cơ thể. Vậy là tốt
quá rồi! Chỉ cần dùng 15 đến 20 hợp phần sẵn có trong thảo mộc hàng ngày, được
kết hợp một cách đúng đắn, sao cho cơ thể nhận được 90 thành phần cần thiết.
Đứng về mặt lý thuyết là có thể đạt được đấy, nhưng thực
tế ít ai nhận được số lượng vitamine, acid amine, acid béo như vậy trong khẩu
phần ăn của mình. Vì vậy tôi khuyên các bạn, nếu muốn giữ mạng sống của mình
cần phải bổ sung đầy đủ số lượng nói trên.
Ngược lại các bạn không bao giờ sống đến 120 tuổi và 140
tuổi đâu! Mặt khác về khoáng chất, hiện nay vấn đề này cũng trở thành câu
chuyện bi thảm đây!
Ngày nay tuyệt đại bộ phận rau quả chúng ta đang ăn không
có chứa một khoáng chất nào tối cần thiết cho cơ thể cả. Vì sao vây? Vì trong
đất trồng trọt, các khoáng chất đã bị khai thác hoặc bị sói mòn đến cạn kiệt.
Thế thì rau quả lấy đâu ra khoáng chất để cung cấp cho chúng ta?
Tôi chuẩn bị sẵn có cho các bạn một bản photocopy, tài
liệu của Thượng viện Hoa Kỳ, 2.64 – trong khoá 2, đại hội lần thứ 74. Trong đó
có nói rằng hàm lượng vitamine, chất khoáng trong các trang trại của ta đã biến
mất, mất mùa màng, ngũ cốc, hạt, rau quả đều kém chất lượng do chúng không còn
chứa khoáng chất nữa. Những người dùng thường xuyên các loại rau màu ấy sẽ bị liên quan đến việc
thiếu khoáng chất.
Biện pháp còn lại là bổ sung chất khoáng vào thức ăn hàng
ngày nhằm phòng ngừa và điều trị các chứng bệnh nói trên (Biên bản Đại hội toàn
quốc Hoa Kỳ đã ghi rõ như vậy đấy!). Đó là biên bản ghi vào năm 1936.
Nhưng đến nay tình hình có được cải thiện hơn không?
Không! Rất tiếc còn tệ hại hơn! Nguyên nhân: Các trại chủ của họ chỉ bổ sung
vào đất của họ Natri, Kali và Phosphore thôi. Ai có quyền bắt họ phải bổ sung
vào đất trồng trọt của trang trại mình đến 60 chất khoáng? Bởi lẽ, việc đó
không dính dáng đến việc tăng sản cho mùa màng của họ cả. Cho nên cứ sau mỗi vụ
thu hoạch thì đất càng mất một lượng chất khoáng. Nếu bắt họ cứ bỏ thêm các vi
lượng, giá thành sản phẩm sẽ lên cao, bán không chạy, tài khoản của họ bị thâm
hụt, đưa họ đến phá sản mất!
Tình hình thực tế như vậy đấy, và tôi có thể nói trước
với các bạn rằng, chúng ta đang đứng trên bờ vực thẳm của tai hoạ. Cho nên
chúng ta phải gánh lấy trách nhiệm đối với sức khoẻ của chúng ta. Phải tự giác
dùng các Vitamin & khoáng chất bổ sung.
Người ta thường hay hỏi tôi: “ Vậy chứ 1000 năm về trước,
con người làm gì khi chưa có phân bón, ấy thế mà người ta vẫn sống lâu được?
Ông nghĩ thế nào về những người Ai Cập, Trung Hoa, Ấn Độ?”.
- Vì các dân tộc đó sống quanh các dòng sông lớn như sông
Nil, sông Hằng, sông Hoàng Hà (Trung Quốc). Hâù như hàng năm các cánh đồng đều
bị một lần ngập lụt. Mỗi lần như vậy, nước mang các chất khoáng trong các núi
đến từ khoảng cách hàng vạn dặm. Và, người ta còn lạy trời mưa xuống cho ngập
lụt để sau đó các cánh đồng được bổ sung những tầng phù sa. Còn chúng ta thì
sao? Chúng ta đang lạy trời cho đừng ngập lụt! Vậy hỏi làm sao còn được khoáng
chất nữa?
Bây giờ chúng tôi lấy ngay một ví dụ mà ai cũng biết, một
chất khoáng phổ biến đó là calci.Thiếu
calci: nguyên nhân sinh ra 147 bệnh.
Bệnh béo mập (Bilspolz). Đây không phải là bệnh bại liệt,
chỉ đơn giản là liệt nhẹ thần kinh mặt (Liệt
thần kinh số 7). Đó là bệnh do cơ thể thiếu calci.
Bệnh loãng xương (Osteotpose) đây là
loại bệnh đứng hàng thứ 10 trong số những bệnh có số lượng tử vong cao ở người
lớn. Phí tổn để chữa bệnh này là rất tốn kém. Một ca mổ để thay khớp chậu đùi
hay cổ chậu phải trả 35000 USD, nếu chẳng may bị cả hai chậu tốn 70.000 USD.
Vâng, nếu bạn có bảo hiểm thì cơ quan bảo hiểm sẽ trả cho bạn. Hồi nãy tôi có
nói về bà Marganet ở bang Virgnia, bà chết lúc 115 tuổi do thiếu calci trong cơ
thể sau một trận ngã. Còn ở động vật theo như tôi được biết thì không hề xảy
ra.
Chẳng hạn, trong bầy bò cái của bạn năm nay không có con
bê nào để bán lấy tiền mặt, bù vào vốn lưu động, để tu sửa hàng rào… Bạn lo
lắng về điều đó và gọi điện cho bác sĩ thú y để hỏi xem việc gì xảy ra, có cần
phải chạy chữa cho chúng không? Bác sĩ thú y đến ông ta khám các con bò cái và
sẽ cho bạn biết rằng vấn đề rắc rối này hoàn toàn không phải do các con bò cái
gây ra. Sau đó ông ta khám cho các con bò đực, rồi kết luận: Rõ! Con bò đực bị
bệnh loãng xương, khớp chậu của nó bị đau nên không phủ cho các con bò cái
được. Để ngừa bệnh này, người ta đã có các con bò mới được sinh ra những khẩu
phần chứa calci với giá 10 cent /ngày và các con bò cái không bao giờ bị phải
chứng loãng xương. Để ngừa bệnh đau răng và sưng nướu răng (viêm lợi) các nha
sĩ thường khuyên chúng ta sau khi ăn và dùng Fluor. Là một bác sĩ thú y, tôi đã
từng tiếp xúc với hàng trăm ngàn động vật, bao gồm từ những con chuột, thỏ, chó,
cừu, heo, ngựa, sư tử, cọp… cho đến gấu, chúng không bao giờ bị viêm lợi, chúng
cũng chẳng dùng đến fluor bao giờ, đôi khi chúng thở cũng có mùi hôi, nhưng lợi
luôn luôn khoẻ mạnh.
Trong ngành chăn nuôi, chúng tôi chưa gặp phải bệnh viêm
lợi đối với súc vật, như thế có nghĩa là chúng không bị thiếu calci. Đối với
bệnh viêm khớp Arthrite. Chắc các bạn còn nhớ khi nói về tác dụng của sụn gà và
các khoáng keo. 85% bệnh viêm khớp là do bệnh loãng các khớp xương cùng gây ra.
Người ta phân biệt viêm khớp thường, viêm xương khớp (Osteo-Arthrite), chứng
đau lưng (Lumbago), thấp khớp và tất cả các loại bệnh đó, đều là hậu quả của sự
loãng xương các khớp xương cùng gây ra.
8. Bệnh cao huyết áp ( Hypertension)
Trước hết, bác sĩ khuyên bạn giảm thành phần muối trong
khẩu phần ăn. Họ cứ nhồi nhét vào đầu chúng ta điều đó. Nhưng ta hãy nhớ lại
chuyện các con bò cái. Trước hết, các trại chủ đều bổ sung vào thức ăn gia súc
một tảng muối, nếu không các ông ấy sẽ phát điên lên vì phải tốn tiền cho các vị
thú y sĩ ấy! Còn chúng ta muối đã có sẵn trong bánh mỳ, trong rau cải rồi! Tôi
xin khuyên chớ nên tin vào lời dạy của các vị ấy. Bác sĩ, người thọ trung bình
58 tuổi, bảo với các bạn không nên “ ăn muối, không nên ăn kem sữa”, còn những
người sống đến 120 tuổi thì vẫn ăn muối và kem sữa. Các bạn thử chọn xem.
Tôi lấy một nhóm kiểm tra gồm 5.000 người bị cao huyết áp
để làm ví dụ. Tôi cho vào khẩu phần ăn của họ gấp đôi số lượng calci hàng ngày
so với “ tiêu chuẩn”. Cuộc thí nghiệm kết thúc 6 tuần lễ vì 85 % trong nhóm này
huyết áp đã trở lại bình thường. Chỉ nhờ phương pháp cho bệnh nhân lượng calci
hàng ngày chúng tôi đã thu được kết quả như vậy. Khi các bệnh nhân này, những
người đã từng chữa ở vị bác sĩ nọ, đến ông ấy để khám lại, ông ấy bảo rằng: Ôi
huyết áp của anh đã bình thường, anh chữa bằng thuốc gì thế.
Tôi tham gia vào nhóm thí nghiệm uống gấp đôi liệu calci
trong ngày. Thân chủ của bác sĩ nói vậy.
9. Bệnh chuột rút (Vọp bẻ)
Tiếng Pháp Crampe. Ta ngủ nửa đêm, thức dậy chân không cử
động được. Mọi người chúng ta đã từng bị như thế rồi. Thông thường đó là thiếu
calci trong cơ thể (đặc biệt đối với phụ nữ khi mang thai). Những triệu chứng
bực bội nóng nảy cáu gắt trong thời kỳ hành kinh.
Đây là trạng thái tâm – sinh lý trong giai đoạn kinh
nguyệt. Trường đại học Sant- Diego ở Califonia đã đề nghị cho gấp đôi tiêu
chuẩn calci vào khẩu phần ăn, và 85% các triệu chứng tâm- sinh lý như vậy không
xuất hiện.
10.
Bệnh đau thắt lưng
85% người Mỹ hay bị đau ở vùng thắt lưng, không phải vì
họ làm việc trước máy vi tính, mang vác nặng hoặc lái những chiếc xe tải quá
lớn. Đó là nỗi bất hạnh của người Mỹ. Thực tế- đau thắt lưng là do thoái hoá
cột sống (loãng đốt sống – osteoporose vertebrale).
Hiện tượng đó không phụ thuộc vào việc có hay không các
vấn đề ở các đĩa đốt sống. Nếu như đốt sống bị nhỏ đi do huỷ hoại, thì đĩa thì
có gì để mà đỡ. Hiện tượng đó là nguyên nhân gì? – thiếu đồng!
11. Bệnh tiểu đường ( diabte)
Mọi người đều
biết, tiểu đường là bệnh gây ra tử vong đứng hàng thứ 3 đối với những người lớn
tuổi ở Mỹ. Bệnh này có nhiều diễn biến phức tạp, như mù mắt, rối loạn chức năng
của thận, sinh ra các chứng bệnh về tim mạch ở những mức độ khác nhau. Và bản
thân tiểu đường, tự nó cũng là nguyên nhân của cái chết trong số những người
Mỹ. Nếu các bạn bị tiểu đường thì tuổi thọ của các bạn rút ngắn dưới tuổi thọ
trung bình so với những người không mắc phải bệnh này. Vào năm 1957, trong
ngành thú y chúng tôi, người ta đã biết rằng bệnh tiểu đường có thể phòng ngừa
và trị được nhờ vào các chất khoáng. Các chất khoáng đó đã được công bố trong
các chuyên san khoa học thuộc các Viện y học Quốc gia, trong đó có nói: “bệnh
tiểu đường có thể phòng ngừa và trị được nhờ vào Chrom và Vanadium”, theo như
các số liệu của Viện Vancouver và trường đại học y Colombia-British-Colombia
thì chúng ta có đủ sức thay thế cho insuline ở những người lớn tuổi bị tiểu
đường. Đối với nhiều quá trình đó, cần uống một lượng Chrom tương đương với
Vanadium. Chính mắt tôi thấy hàng trăm người bị chứng bệnh này đã được trị
khỏi.
Cứ cho là tốt đi, nếu bản thân tôi thuyết phục được các
bạn sử dụng các chất khoáng nhưng chưa tính tới việc chúng thâm nhập vào cơ thể
chúng ta từ thực phẩm như thế nào là tối ưu. Cho chúng vào hộp, gói hay chai lọ
dưới dạng nào? Có 3 khoáng chất cần lưu ý:
Dạng
thứ nhất: Các khoáng chất dưới dạng kim loại, đó là các khoáng
chất được đưa vào cơ thể cơ bản dưới dạng nham thạch (đất, đá). Chúng chỉ được
cơ thể hấp thụ từ 8 đến
12%. Và khi bạn có độ tuổi từ 25 đến 40 cơ thể chỉ hấp thụ có 3 đến 5%.
Dạng thứ hai: Dạng sữa rất tệ hại khi bạn dùng nó
dạng giống như dùng Calcium – lacté (Sữa calci). Thường được chế biến trên thị
trường. Giả sử, sữa calci đóng thành viên với liều lượng được ghi là mg chẳng
hạn: “Thưa bác sĩ, tôi đã uống rất nhiều calci. Tôi nghe đài phát thanh nói về
chứng viêm khớp và đã uống 2000mg mỗi ngày nhưng bệnh khớp của tôi vẫn không
khỏi mà ngày càng tệ hại hơn!”. Tôi hỏi lại họ: “ Nhưng bạn đã dùng cụ thể dạng
calci nào? ”. Họ trả lời rằng, họ đã dùng calci dạng sữa.
Chính lỗi là tại họ, vì mỗi tablette loại đó có ghi
1000mg, nhưng thật ra chỉ có 250mg calci, còn lại là Lactose và đường trong
sữa. Nếu tính ra, cơ thể bạn chỉ hấp thụ có 10% số đó, thì 10% của 250mg. Vậy
nói chung, bạn chỉ dùng có 50mg/ngày thôi. Muốn nhận được số lượng calci cần
thiết, bạn phải dùng thêm 59 khoáng chất nữa nhé!
Vào thập niên 60, trong ngành chăn nuôi đã áp dụng dạng gắn
với các phân tử dạng hữu cơ (Mineral ché late). Đó là các dạng mà các khoáng
chất vẫn là những ion kim loại nguyên tử kết hợp với gốc acid amine, protein
hoặc enzym. Dạng này cần được cơ thể hấp thụ đến 40%. Chính vì vậy mà công nghiệp thực phẩm
mới lao ầm vào điều chế dạng thực phẩm ấy!
Dạng thứ ba: Dạng khoáng keo ( Mineral
clloidal)
Chúng là dạng có tính hấp thụ cao nhất. Chính độ hấp thụ
đó, là cái hấp dẫn chúng ta hơn cả. Dạng khoáng keo được hấp thụ được đến 98% tức mạnh hơn dạng kết
hợp phân tử hữu cơ 2,5 lần và 10 lần so với dạng kim loại trong nham thạch.
Khoáng keo chỉ có thể nằm dưới dạng dung dịch và trong
những phần tử rất nhỏ, 7000 lần nhỏ hơn hồng cầu ( erythocyte). Mỗi phần từ
khoáng mang điện tích âm, còn màng ruột mang điện tích dương, tạo ra một trường
điện- từ, trường điện- từ này thu hút các chất khoáng bao quanh nang ruột.
Chính vì vậy mà độ hấp thu 98%.
Thảo mộc đóng vai trò hết sức ngoạn mục trong việc tạo ra
những khoáng keo. Trong các cơ của chúng, những khoáng chất được hình thành
dưới dạng keo. Dùng thực vật chúng ta tích trữ được khoáng trong cơ thể và khai
thác được chúng. Khổ nỗi, đất đai trồng trọt của chúng ta ngày nay không còn
những khoáng chất như vậy nữa!
Tất cả những người sống thọ từ 120 đến 140 tuổi đều có
quan điểm chung này: Họ sống tại những bản làng trên núi cao từ 8000 đến 14.000
bộ so với mặt nước biển. Ở đấy hàng năm các sa khoáng phủ lên mặt đất không đến
hai tấc Anh, hoàn toàn không có mưa tuyết. Đó là những vùng hết sức khô ráo.
Vậy làm sao họ nhận được nước để uống và tưới tiêu? Nhờ vào tuyết tan từ trong
núi ra, nước đi đến họ từ các dòng sông băng, nước này không sạch và trong như
nước suối phun, nhưng khi ta nâng cốc nước lên, nhìn ta sẽ thấy nó màu vàng-
trắng hoặc màu trắng – xanh da trời. Nó chứa trong đó từ 60 đến 72 chất khoáng.
Con sông Titi-Caca ở Tây Tạng được gọi là sông sữa băng. Họ không chỉ uống loại
nước này để thu được từ 8 đến 12% các khoáng chất hấp thụ vào cơ thể dễ dàng,
mà quan trọng hơn, họ dùng nước này để tưới nước trồng trọt từ năm này sang năm
kia từ mùa này đến mùa khác, từ thế hệ này đến thế hệ nọ, kéo dài trong khoảng
2,5 đến 5 ngàn năm nay rồi! Nhờ đó, họ không hề bị các chứng bệnh tiểu đường,
tim mạch, cao huyết áp, viêm khớp, loãng xương, ung thư, đục thuỷ tinh thể,
nhãn áp…
Không còn trường hợp dị tật của trẻ sơ sinh, không có nhà
tù, không có nạn nghiện hút ma tuý, không có thuế má mà cũng không hề có một
bác sĩ nào. Thế mà họ vẫn sống từ 120 đến 140 tuổi chẳng bệnh tật gì !
Các
bạn nghĩ thế nào về tầm quan trọng hết sức lớn lao của khoáng chất keo?
Nên tâm niệm một điều rằng, nếu một ngày không dùng các
chất khoáng, bạn sẽ rút ngắn cuộc sống
của mình hết một số giờ, thậm chí một số ngày.
Mong các bạn suy nghĩ kỹ về những điều
tôi nói và xin chúc sức khoẻ các bạn!
( Dịch nguyên văn từ bài nói chuyện của Tiến sĩ Y học
Walloc bằng tiếng Anh, được ch1uyển ngữ sang tiếng Nga)
Dịch từ
tiếng Nga sang tiếng Việt
Hà Quang Minh.
Theo thông tin mới được đăng trên tạp chí phòng bệnh của
Mỹ. Mỗi năm người Mỹ phải tiêu tốn khoảng 1,7 tỷ USD để mua vitamine và chất
khoáng bổ sung để phòng, chữa bệnh, kéo dài tuổi thọ.
Nhận xét
Đăng nhận xét